Bỏ vợ 10 năm tình nghĩa chồng ngo:ại tì:nh với bồ trẻ. Hôm ấy, thấy chồng và bồ bị t::ai n::ạn nằ::m giữa đường, người vợ đã quay lại làm một việc không ai tưởng…

Bỏ vợ 10 năm tình nghĩa chồng ngo:ại tì:nh với bồ trẻ. Hôm ấy, thấy chồng và bồ bị t::ai n::ạn nằ::m giữa đường, người vợ đã quay lại làm một việc không ai tưởng…

Tôi cứ ngỡ khi kinh tế khá giả, vợ chồng sẽ được hưởng thái bình. Nào ngờ, cái tôi nhận lại là sự phản bội ê chề. Tuấn có bồ. Cô ả là thư ký riêng, trẻ hơn tôi cả chục tuổi, da trắng, dáng xinh, miệng lưỡi ngọt xớt.

Đỉnh điểm của sự kh:ốn n:ạn là ngày Tuấn ngang nhiên dẫn ả về nhà. Anh ta n:ém tờ đơn ly hôn lên mặt bàn, lạnh lùng nói: – “Cô ký đi. Tôi chán cái bả:n m:ặt khắc kh:ổ, qu:ê m:ùa của cô rồi. Lan mới là tình yêu đích thực của đời tôi. Cô biết điều thì dọn đi sớm, đừng để tôi phải dùng biện pháp mạ:nh.”

Ả nhân tình ngồi vắt vẻo trên ghế sofa – cái ghế mà tôi đã phải nhịn ăn nhịn mặc để mua – cười khẩy: – “Chị già rồi, buông tha cho anh ấy đi. Hạnh phúc không có chỗ cho người chậm tiến đâu chị ạ.”

Tôi nhìn người đàn ông mình từng đầu ấp tay gối, rồi nhìn ả đàn bà trơ trẽn kia. Không đ:ánh gh:en, không gà:o khóc. Tôi lặng lẽ ký đơn, thu dọn quần áo và dắt con ra đi ngay trong đêm mưa gió. Trước khi đi, tôi chỉ nói một câu duy nhất: – “Cảm ơn anh đã cho tôi thấy bộ mặt thật của anh sớm. Mong anh chị sống cho phải đạo, đời còn dài lắm, nhân quả thường đến muộn nhưng không bao giờ bỏ sót ai đâu.”

Tuấn cười nhạo báng: “Khỏi lo, tôi sẽ sống sung sướng cho cô xem.”

Một năm sau.

Tôi dùng số tiền tích cóp riêng và vay mượn thêm bố mẹ để mở một cửa hàng thực phẩm sạch. Nhờ trời thương, công việc làm ăn thuận lợi, tôi dần lấy lại cân bằng, nhan sắc cũng mặn mà hơn xưa. Nỗi đau cũ đã liền s:ẹo, tôi coi Tuấn như người dưng đã ch:;ết.

Một buổi trưa nắng gắt, tôi lái chiếc xe bán tải chở hàng đi giao cho khách. Đang đi trên đường quốc lộ vắng vẻ, bỗng thấy phía trước có đám đông xôn xao, xe cộ ùn tắc…

Tôi định lái xe đi qua, nhưng linh tính mách bảo thế nào, tôi lại liếc nhìn vào hiện trường. Ti:m tôi thót lại. Biển số xe quen thuộc ấy… là…

…là xe của Tuấn.

Chiếc sedan màu đen quen thuộc nằm chỏng chơ giữa đường, đầu xe nát bét, kính chắn gió vỡ toang như mạng nhện. Cách đó không xa, một chiếc xe máy đổ nghiêng, bánh trước cong vẹo. Người ta tụ tập đông nghịt, tiếng bàn tán xì xào, tiếng còi xe inh ỏi giữa trưa nắng gắt.

Tôi đạp phanh.
Tim đập mạnh đến mức tay cầm vô lăng run lên.

Giữa lòng đường, Tuấn và cô bồ trẻ nằm bất động.

Cô ta máu me bê bết, tóc tai rối bời, chiếc váy ngắn ngày nào từng ngồi vắt vẻo trong nhà tôi giờ dính đầy bụi đất. Tuấn nằm cách đó vài mét, mặt tái nhợt, một bên chân quặt sang hướng kỳ quái, miệng rên rỉ yếu ớt.

– Tai nạn nặng lắm…
– Hình như say rượu…
– Xe tông vào dải phân cách rồi văng ra…

Những câu nói vụn vặt lọt vào tai tôi.

Tôi đứng chết lặng vài giây.

Trong khoảnh khắc ấy, mười năm hôn nhân hiện về như một cuốn phim tua nhanh: những bữa cơm tôi nấu chờ chồng về muộn, những lần tôi thức trắng chăm anh ốm, những đồng tiền tôi chắt chiu góp xây cuộc sống… rồi cả đêm mưa anh ném đơn ly hôn vào mặt tôi, ánh mắt khinh miệt của ả nhân tình.

Một người đàn ông đứng cạnh thấy tôi sững sờ liền hỏi:

– Chị quen họ à? Gọi người nhà giúp đi, nguy cấp lắm!

Tôi nuốt khan.

Quen.
Quen đến mức từng chung chăn gối.
Quen đến mức từng nghĩ sẽ già đi cùng nhau.

Tôi nhìn Tuấn.
Anh mở hé mắt, ánh nhìn mờ đục vô định. Trong giây phút ngắn ngủi, ánh mắt ấy chạm vào tôi.

Anh nhận ra tôi.

Mắt anh mở to hơn, môi run run:

– …Là… em à?

Không ai biết, nhưng lúc đó, chỉ một câu nói của tôi thôi cũng đủ quyết định số phận anh.

Nếu tôi quay đi, không ai trách.
Nếu tôi làm ngơ, cũng chẳng ai biết tôi từng là vợ anh.

Cô bồ trẻ rên lên yếu ớt, tay giơ về phía Tuấn:

– Anh… cứu em…

Tôi hít một hơi thật sâu.

Rồi… tôi quay lại xe.

Đám đông xôn xao.

– Chị đi đâu thế?
– Xe chị là xe tải kìa, giúp họ đi!

Tôi không đáp.

Tôi mở thùng xe… lấy ra bộ sơ cứu.

Mười giây sau, tôi quay lại hiện trường, quỳ xuống bên họ, giọng bình tĩnh đến lạ:

– Gọi cấp cứu chưa?
– Chân anh gãy rồi, đừng cử động.
– Cô kia chảy máu nhiều, phải cầm máu ngay.

Tôi xé áo khoác của mình, ép chặt vết thương cho cô ta, động tác thuần thục như một người xa lạ hoàn toàn.

Tuấn nhìn tôi, mắt đỏ hoe:

– Anh… anh không ngờ… em còn quay lại…

Tôi không nhìn anh.
Chỉ nói đúng một câu, giọng rất khẽ nhưng đủ cho anh nghe:

Tôi quay lại không phải vì anh. Là vì tôi không muốn mình trở thành người giống anh.

Xe cấp cứu đến.
Họ được đưa đi.

Trước khi cửa xe đóng lại, Tuấn nắm lấy tay tôi, nước mắt trào ra:

– Anh sai rồi… nếu có thể quay lại…

Tôi rút tay ra.

– Không có “nếu”.
– Và tôi cũng không còn là người chờ anh quay đầu nữa.

Tôi đứng nhìn xe cứu thương khuất dần.

Không hả hê.
Không trả thù.
Cũng không thương hại.

Chỉ là… nhẹ nhõm.

Tôi quay về xe, tiếp tục giao hàng cho khách, như chưa từng có chuyện gì xảy ra.

Tối hôm đó, tôi nghe tin:
Tuấn gãy chân, công ty phá sản vì nợ nần, cô bồ trẻ thấy tình hình xấu liền bỏ đi không quay đầu lại.

Còn tôi?

Tôi về nhà, ôm con vào lòng, bữa cơm tối vẫn còn ấm.

Hóa ra, thứ đau đớn nhất với kẻ phản bội không phải là báo thù
Mà là nhìn thấy người từng bị mình vùi dập vẫn sống tử tế, bình yên và mạnh mẽ hơn họ rất nhiều.

Related Posts

Về nhà độ/t xu/ất, anh thấy mẹ chồng đang cầm da;/o, vợ ru/n r/ẩy dưới đất…

Về nhà độ/t xu/ất, anh thấy mẹ chồng đang cầm da;/o, vợ ru/n r/ẩy dưới đất… Về nhà đột xuất, anh thấy mẹ chồng đang cầm dao,…

Nghe tin vợ bị n//ạn qua đời, nhà chồng mở tiệc ăn mừng vì tưởng sẽ chi/ếm được 15 tỷ hồi môn, không ngờ đó lại là cái b//ẫy…

Nghe tin vợ bị n//ạn qua đời, nhà chồng mở tiệc ăn mừng vì tưởng sẽ chi/ếm được 15 tỷ hồi môn, không ngờ đó lại là…

Mẹ chồng nằm viện cả tháng trời con dâu chẳng ngó ngàng, cho đến hôm chồng đi vắng thì đon đả ngọt nhạt đòi chăm bà, nghi ngờ vợ mình nên chồng vào viện sớm hơn dự kiến thì chết lặng khi phát hiện ra vợ đang…

Mẹ chồng nằm viện cả tháng trời con dâu chẳng ngó ngàng, cho đến hôm chồng đi vắng thì đon đả ngọt nhạt đòi chăm bà, nghi…

Định cho vợ bất ngờ khi đi làm về sớm, chồng s/ố/c nặng trước cảnh tượng vợ nằm trên sofa mặc bố chồng làm việc nhà….👇👇

Định cho vợ bất ngờ khi đi làm về sớm, chồng s/ố/c nặng trước cảnh tượng vợ nằm trên sofa mặc bố chồng làm việc nhà….👇👇 Mẹ…

Ch::ê vợ “n::át” như tương bần sau si::nh, chồng ch::ết đứng khi đọc dòng chữ cuối cùng vợ để lại…

Tiếng mưa tháng Bảy rả rích đập vào cửa kính chung cư như cào xé tâm can. Minh bước vào nhà, mang theo hơi lạnh và sự…

Bạn thân si::nh con trai, tôi lấy điện thoại của chồng chuyển ngay 10 triệu để chúc mừng, thấy tin nhắn phản hồi của cô ấy, tôi ‘s::ố:c ng::ất’

Tôi và Hùng kết hôn đã hơn 7 năm. Chúng tôi có một cô con gái lên 6 tuổi, ngoan ngoãn và xinh xắn. Trong mắt mọi…

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *