Con ố::m s:;ốt qu::ấy cả ngày không kịp nấu cơm cho bố mẹ chồng đi du lịch về, vợ vào xin lỗi thì bị chồng cho cái t::át tr::ời giáng rồi ch::ửi m::ắng th::ậm t::ệ. Họ nghĩ rằng người phụ nữ 10 năm qua sống trong x::ó nhà sẽ chẳng bao giờ dám ph:;ản kh::áng gì cả. Nhưng không, lần này họ đã nhầm…

Con ố::m s:;ốt qu::ấy cả ngày không kịp nấu cơm cho bố mẹ chồng đi du lịch về, vợ vào xin lỗi thì bị chồng cho cái t::át tr::ời giáng rồi ch::ửi m::ắng th::ậm t::ệ. Họ nghĩ rằng người phụ nữ 10 năm qua sống trong x::ó nhà sẽ chẳng bao giờ dám ph:;ản kh::áng gì cả. Nhưng không, lần này họ đã nhầm…

Hôm ấy là ngày bố mẹ chồng đi du lịch Châu Âu 2 tuần trở về. Theo “lệ”, tôi phải chuẩn bị một mâm cơm thịnh soạn để đón ông bà. Nhưng trời không chiều lòng người. Bé Bin, con trai 4t của tôi, bỗng dưng s::ốt cao từ đêm qua. Con quấy kh::óc, n:ôn tr::ớ liên tục, cứ đặt xuống là giật mình thon thót. Tôi thức trắng đêm, quay cuồng với th:uốc tha:ng, khăn ấm, cháo loãng. Đến tận 4 giờ chiều, con mới thiếp đi được một chút trên vai mẹ.

Người tôi rã rời, đầu tóc rối bù, quần áo ám m::ùi sữa trớ. Tôi nhìn đồng hồ, hoảng hốt nhận ra đã muộn giờ cơm chiều. Tủ lạnh trống trơn vì mấy hôm nay tôi không thể ra ngoài đi chợ. Tôi vội vàng đặt con xuống giư::ờng, định chạy ù ra đầu ngõ mua tạm con gà quay và ít đồ ăn sẵn.

Nhưng vừa bước ra đến phòng khách, cánh cửa lớn bật mở. Bố mẹ chồng và Tuấn bước vào, tiếng cười nói rổn rảng tắt ngấm khi họ nhìn thấy căn nhà bừa bộn đồ chơi và bếp núc lạnh tanh. Mẹ chồng tôi quét ánh mắt sắc lẹm qua người tôi, dừng lại ở bộ quần áo nhàu nhĩ: – Cơm nước đâu? Tao đi vắng cả nửa tháng trời, về nhà mà bếp lạnh tanh thế này à?

Tôi lí nhí, giọng khản đặc vì mệt: – Mẹ ơi, con xin lỗi. Bé Bin s::ốt cao từ đêm qua, con chăm cháu quấy quá nên chưa kịp…

Chưa để tôi nói hết câu, bà đã né:m cái túi xách hàng hiệu xuống ghế sofa, giọng chua loét vang lên: – S:ốt với chả sắng! Trẻ con đứa nào chả ố:m. Mày chỉ vịn cớ lư:ời b:iếng. Tao đi vắng là mày thả cửa đi chơi, đi đú đởn với bạn bè, giờ thấy tao về mới giả vờ đầu bù tóc rối chứ gì? Đàn bà ở nhà ăn bám chồng mà mỗi bữa cơm cũng không nấu xong!

Tuấn đang tháo giày, nghe thấy tiếng ồn ào liền bước tới. Thay vì hỏi han con ố:m thế nào, anh ta…

“CH:ÁT!!!”

Một cái t::át tr:ời giá:ng xu::ống má trái tôi. Mạ::nh đến mức tai tôi ù đi, mắt n:ổ đ:om đ:óm. Tôi loạ:ng choạ:ng ng:ã d:úi d:ụi xuống sàn…

…Tôi ngã dúi xuống sàn, vai đập mạnh vào cạnh bàn. Một vị mặn tanh tràn lên miệng. Tôi đưa tay sờ má, nóng rát, run không kiểm soát.

Tuấn đứng sừng sững trước mặt tôi, gương mặt đỏ gay vì giận dữ.

“Cô làm cái nhà này loạn lên chỉ vì một đứa trẻ ốm vặt à?”
“Bố mẹ tôi đi đường xa mệt mỏi, cô không nấu nổi bữa cơm?”

Tôi ngước lên nhìn anh ta.

Mười năm làm vợ.
Mười năm sống trong căn nhà này như người ở không lương.
Mười năm nhẫn nhịn từ những câu chì chiết nhỏ nhất, đến những cái nhìn khinh miệt, những lần bị coi như không tồn tại.

Nhưng đây là lần đầu tiên… anh ta đánh tôi.

Mẹ chồng tôi khoanh tay, không hề can ngăn. Trái lại, bà nhếch môi:

“Đánh thế là còn nhẹ. Đàn bà không biết việc thì phải dạy.”

Bố chồng ngồi xuống ghế, thản nhiên mở vali, như thể trước mắt ông ta không phải một người phụ nữ vừa bị tát ngã, mà chỉ là chuyện trong nhà ai đó.

Tôi nghe thấy tiếng Bin ho sù sụ trong phòng. Một tiếng khóc yếu ớt gọi “mẹ” khe khẽ.

Tiếng khóc ấy…
như một nhát búa giáng thẳng vào tim tôi.

Tôi chống tay đứng dậy.

Không khóc.
Không gào.
Không van xin.

Cả nhà sững lại khi thấy tôi… cười.

Một nụ cười rất nhẹ. Rất bình tĩnh.

“Xong chưa?” – tôi hỏi Tuấn.

Anh ta khựng lại. Có lẽ anh ta quen với một người vợ cúi đầu, quen với nước mắt, quen với lời xin lỗi. Không quen với ánh mắt lúc này của tôi.

“Cô còn thái độ?”

Tôi không trả lời. Tôi đi thẳng vào phòng, bế Bin lên. Trán con nóng hầm hập. Người con run lên từng cơn.

Tôi quay ra, nói rõ từng chữ:

“Con tôi sốt gần 40 độ. Nếu các người còn chút lương tâm, thì im lặng.”

Mẹ chồng đập bàn:

“Mày dọa ai đấy? Nhà này là nhà tao!”

Tôi gật đầu.

“Đúng. Là nhà của mẹ.”

Rồi tôi lấy điện thoại ra.

Tuấn cười khẩy:

“Cô gọi ai? Gọi mẹ đẻ lên khóc lóc à?”

Tôi bấm số, bật loa ngoài.

“Alo? Tổng đài 111 phải không ạ?”
“Tôi muốn báo cáo bạo hành gia đình trước mặt trẻ nhỏ.”

Căn phòng chết lặng.

Mẹ chồng tôi bật dậy:

“Mày dám—”

Tôi nhìn thẳng vào bà, giọng bình thản đến lạnh người:

“Mười năm qua tôi im lặng vì nghĩ mình chịu được.”
“Nhưng hôm nay, các người tát tôi trước mặt con tôi.”
“Từ giây phút này… tôi không chịu nữa.”

Tuấn lao tới giật điện thoại, nhưng tôi đã nói xong địa chỉ.

Tôi ôm chặt con, lùi về phía cửa:

“Các người nghĩ tôi không dám phản kháng, vì tôi không tiền, không nhà, không ai chống lưng.”

Tôi mỉm cười, nhưng mắt không còn nước:

“Nhưng các người quên mất một điều.”
“Tôi là mẹ.”

Và khi một người mẹ bị dồn đến đường cùng…
không ai biết cô ấy sẽ mạnh đến mức nào.

Related Posts

Về nhà độ/t xu/ất, anh thấy mẹ chồng đang cầm da;/o, vợ ru/n r/ẩy dưới đất…

Về nhà độ/t xu/ất, anh thấy mẹ chồng đang cầm da;/o, vợ ru/n r/ẩy dưới đất… Về nhà đột xuất, anh thấy mẹ chồng đang cầm dao,…

Nghe tin vợ bị n//ạn qua đời, nhà chồng mở tiệc ăn mừng vì tưởng sẽ chi/ếm được 15 tỷ hồi môn, không ngờ đó lại là cái b//ẫy…

Nghe tin vợ bị n//ạn qua đời, nhà chồng mở tiệc ăn mừng vì tưởng sẽ chi/ếm được 15 tỷ hồi môn, không ngờ đó lại là…

Mẹ chồng nằm viện cả tháng trời con dâu chẳng ngó ngàng, cho đến hôm chồng đi vắng thì đon đả ngọt nhạt đòi chăm bà, nghi ngờ vợ mình nên chồng vào viện sớm hơn dự kiến thì chết lặng khi phát hiện ra vợ đang…

Mẹ chồng nằm viện cả tháng trời con dâu chẳng ngó ngàng, cho đến hôm chồng đi vắng thì đon đả ngọt nhạt đòi chăm bà, nghi…

Định cho vợ bất ngờ khi đi làm về sớm, chồng s/ố/c nặng trước cảnh tượng vợ nằm trên sofa mặc bố chồng làm việc nhà….👇👇

Định cho vợ bất ngờ khi đi làm về sớm, chồng s/ố/c nặng trước cảnh tượng vợ nằm trên sofa mặc bố chồng làm việc nhà….👇👇 Mẹ…

Ch::ê vợ “n::át” như tương bần sau si::nh, chồng ch::ết đứng khi đọc dòng chữ cuối cùng vợ để lại…

Tiếng mưa tháng Bảy rả rích đập vào cửa kính chung cư như cào xé tâm can. Minh bước vào nhà, mang theo hơi lạnh và sự…

Bạn thân si::nh con trai, tôi lấy điện thoại của chồng chuyển ngay 10 triệu để chúc mừng, thấy tin nhắn phản hồi của cô ấy, tôi ‘s::ố:c ng::ất’

Tôi và Hùng kết hôn đã hơn 7 năm. Chúng tôi có một cô con gái lên 6 tuổi, ngoan ngoãn và xinh xắn. Trong mắt mọi…

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *